Vai trò của UBCK NN ở đâu khi để thị trường rơi tự do trong hoảng loạn

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi alibaba01, 24/08/2010.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
118 người đang online, trong đó có 47 thành viên. 02:20 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 9311 lượt đọc và 173 bài trả lời
  1. alibaba01

    alibaba01 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    20/03/2010
    Đã được thích:
    0
  2. hoaphu

    hoaphu Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    24/03/2010
    Đã được thích:
    1
    Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh

    Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt,
    Toát hơi may lạnh buốt xương khô
    Não ngườI thay buổi chiều thu,
    Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng...
    Đường bạch dương bóng chiều man mác,
    Dịp đường lê lác đác mưa sa
    Lòng nào lòng chẳng thiết tha
    Cõi dương còn thế nữa là cõi âm.
    Trong trường dạ tối tăm trời đất,
    Có khôn thiêng phảng phất u minh...
    Thương thay thập loại chúng sing
    Hồn đơn phách chiếc lênh đênh quê người
    Hương lửa đã không nơi nương tựa
    Hồn mồ côi lần lữa bấy niên...
    Còn chi ai khá ai hèn
    Còn chi mà nói ai hèn ai !
    Tiết đầu thu lập đàn giải thoát
    Nước tĩnh đàn sái hạt dương chi
    Muôn nhờ đức Phật từ bi
    Giải oan cứu khổ độ về tây phương.
    Cũng có kẻ tính đường kiêu hãnh
    Chí những lăm cất gámh non sông
    Nói chi những buổi tranh hùng
    Tưởngn khi thế khuất vận cùng mà đau!
    Bỗng phút đâu mưă sa ngói lở
    Khôn đem mình làm đứa thất phu
    Giàu sang càng nặng oán thù
    Máu tươi lai láng xương khô rụng rời
    Đoàn vô tự lạc loài nheo nhóc,
    Quỷ không đầu đứng khóc đêm mưa
    Cho hay thành bại là cơ
    Mà cô hồn biết bao giờ cho tan.
    Cũng có kẻ màn lan trướng huệ
    Những cậy mình cung quế Hằng Nga,
    Một phen thay đổi sơn hà,
    Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu?
    Trên lầu cao dưới dòng nườc chảy
    Phận đã đành trâm gãy bìng rơi
    Khi sao đông đúc vui cười
    Mà khi nhắm mắt không người nhặt xương.
    Đau đớn nhẽ không hương không khói
    Hồn ngẩn ngơ dòng suối rừng sim.
    Thương thay chân yếu tay mềm
    Càngnăm càng héo một đêm một dài.
    Kìa những kẻ mũ cao áo rộng,
    Ngọn bút son thác sống ở tay
    Kinh luân găm một túi đầy
    Đã đêm Quản Cát lại ngày Y Chu.
    Thịnh mãn lắm, oán thù càng lắm,
    Trăm loài ma mồ nấm chung quanh
    Ngàn vàn khôn đổi được mình
    Lầu ca viện hát tan tành còn đâu?
    Kẻ thân thích vắng sau vắng trước
    Biết lấy ai bát nước nén nhang?
    Cô hồn thất thểu dọc ngang
    Nặng oan khôn nh9e tìm đường hóa sinh?
    Kìa những kẻ bài binh bố trận
    Đổi mình vào cướp ấn nguyên nhung
    Gió mưa sấm sét đùng đùng
    Phơi thây trăm họ nên công một người.
    Khi thất thế tên rơi đạn lạc
    Bãi sa trường thịt nát máu rơi
    Mênh mông góc bể chân trời
    Nắm xương vô chủ biết rơi chốn nào?
    Trời thăm thẳm mưa gào gió thét
    Khí âm huyền mờ mịt trước sau
    Ngàn mây nội cỏ rầu rầu,
    Nào đâu điếu tế, nào đâu chưng thường?
    Cũng có kẻ tính đường trí phú
    Mình làm mình nhịn ngủ kém ăn
    Ruột rà khôngkẻ chí thân
    Dẫu làm nên để dành phần cho ai?
    Khi nằm xuống không người nhắn nhủ
    Của phù vân dẫu có như không
    Sống thời tiền chảy bạc ròng
    Thác không đem được một đồng nào đi.
    Khóc ma mướn, thương gì hàng xóm
    Hòm gỗ đa bó đóm đưa đêm
    Ngẩn ngơ trong quảng đồng chiêm
    Nén hương giọt nước biết tìm vào đâu?
    Cũng có kẻ rắp cầu chữ qúy
    Dẫn mình vào thành thị lân la
    Mấy thu lìa cửa lìa nhà
    Văn chương đã chắc đâu mà trí thân.
    Dọc hàng qúan gặp tuần mưa nắng
    Vợ con nào nuôi nấng khem kiêng
    Vội vàng liệm sấp chôn nghiêng
    Anh em thiên hạ láng giềng người dưng
    Bóng phần tử xa chừng hương khúc
    Bãi tha ma kẻ dọc người ngang
    Cô hồn nhờ gửi tha phương
    Gió trăng hiu hắt lửa huơng lạnh lùng.
    Cũng có kẻ vào sông ra bể,
    Cánh buồm mây chạy xế gió đông
    Gặp cơn giông tố giữa dòng
    Đem thân chôn rấp vào lòng kình nghê.
    Cũng có kẻ đi về buôn bán
    Đòn gánh tre chín dạn hai vai
    Gặp cơn mưa nắng giữa trời
    Hồn đường phách sá lạc loài nơi nao?
    Cũng có kẻ mắc vào khóa lính
    Bỏ cửa nhà gồng gánh việc quan
    Nước khe cơm vắt gian nan
    Dãi dầu nghìn dặm lầm than một đời
    Buổi chiến trận mạng người như rác
    Phận đã đành đạn lạc tên rơi
    Lập lòe ngọn lửa ma trơi
    Tiếng oan văng vẳng tối trời càng thương!
    Cũng có kẻ lỡ làng một kiếp
    Liều tuổi xanh buôn nguyệt bán hoa
    Ngẩn ngơ khi trở về già
    Ai chồng con tá biết là cậy ai?
    Sống đã chịu một đời phiền não
    Thác lại nhờ hớp cháo lá đạ
    Đau đớn thay phận đàn bà,
    Kiếp sinh ra thế biết là tại đâu?
    Cũng có kẻ nằm cầu gối đất
    Dõi tháng ngày hành khất ngược xuôi
    Thương thay cũng một kiếp người
    Sống nhờ hàng xứ chết vùi đường quan.
    Cũng có kẻ mắc oan tù rạc
    Gửi mình vào chiếu rách một manh
    Nắm xương chôn rấp góc thành
    Kiếp nào cỡi được oan tình ấy đi?
    Kìa những kẻ tiểu nhi tấm bé
    Lỗi giờ sinh lìa mẹ lìa cha
    Lấy ai bồng bế xót xa
    U ơ tiếng khóc thiết tha nỗi lòng.
    Kìa những kẻ chìm sông lạc suối
    Cũng có người sẩy cối sa cây
    Có người leo giếng đứt dây
    Người trôi nước lũ kẻ lây lửa thành.
    Người thì mắc sơn tinh thủy quái
    Người thì sa nanh sói ngà voi
    Có người hay đẻ không nuôi
    Có người sa sẩy có người khốn thương.
    Gặp phải lúc đi đường lỡ bước
    Cầu Nại Hà kẻ trước người sau
    Mỗi người một nghiệp khác nhau
    Hồn xiêu phách lạc biết đâu bây giờ?
    Hoặc là ẩn ngang bờ dọc bụi
    Hoặc là nương ngọn suối chân mây
    Hoặc là điếm cỏ bóng cây
    Hoặc là quán nọ cầu này bơ vơ
    Hoặc là nương thần từ Phật tự
    Hoặc là nhờ đầu chợ cuối sông
    Hoặc là trong quãng đồng không
    Hoặc nơi gò đống hoặc vùng lau tre
    Sống đã chịu một bề thảm thiết
    Ruột héo khô dạ rét căm căm
    Dãi dầu trong mấy mươi năm
    Thở than dưới đất ăn nằm trên sương
    Nghe gáy tìm đường lánh ẩn
    Tắt mặt trời lẩn thẩn tìm ra
    Lôi thôi bồng trẻ dắt già
    Có khôn thiêng nhẽ lại mà nghe kinh.
    Nhờ phép Phật siêu sinh tịnh độ
    Phóng hào quang cứu khổ độ u
    Rắp hòa tứ hải quần chu
    Não phiền trút sạch oán thù rửa không.
    Nhờ đức Phật thần thông quảng đại
    Chuyển pháp luân tam giới thập phương
    Nhơn nhơn Tiêu Diện đại vương
    Linh kỳ một lá dẫn đường chúng sinh.
    Nhờ phép Phật uy linh dũng mãnh
    Trong giấc mê khua tỉnh chiêm bao
    Mười loài là những loài nào?
    Gái trai già trẻ đều vào nghe kinh.
    Kiếp phù sinh như hình như ảnh
    Có chữ rằng:"Vạn cảnh giai không"
    Ai ơi lấy Phật làm lòng
    Tự nhiên siêu thoát khỏi trong luân hồi.
    Đàn chẩn tế vâng lời Phật giáo
    Của có khi bát cháo nén nhang
    Gọi là manh áo thoi vàng
    Giúp cho làm của ăn đường thăng thiên.
    Ai đến đây dưới trên ngồi lại
    Của làm duyên chớ ngại bao nhiêụ
    Phép thiên biến ít thành nhiều
    Trên nhờ Tôn Giả chia đều chúng sanh.
    Phật hữu tình từ bi phổ độ
    Chớ ngại rằng có có không không.
    Nam mô chư Phật, Pháp, Tăng
    Độ cho nhất thiết siêu thăng thượng đài

    HÓA KIẾP LỢN THÀNH BÌM BỊP!
  3. Tiger99

    Tiger99 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    13/07/2010
    Đã được thích:
    1.945
    Thị trường này khốn nạn thật, mai anh em làm 1 quả kéo nhau lên UBCK yêu cầu đóng cửa thị trường đi các bác.
  4. alibaba01

    alibaba01 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    20/03/2010
    Đã được thích:
    0
    quan liêu đến thế là cùng^:)^^:)^^:)^, chẳng hiểu mấy quan của thành phố HN làm gì mà hoàn toàn không nắm được chủ trương gì cả^:)^^:)^
    Hà Nội kiến nghị “nhầm”
    TT - Chiều 23-8, Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Đình Toàn đã có cuộc trao đổi với báo chí về ý kiến mới đây của UBND TP Hà Nội đối với đồ án quy hoạch chung thủ đô, trong đó Hà Nội kiến nghị không dời trung tâm hành chính quốc gia lên Ba Vì và không xây dựng trục Thăng Long.

    Về nội dung dời trung tâm hành chính quốc gia, ông Nguyễn Đình Toàn cho biết ngay từ ngày 15-6, trong báo cáo đồ án gửi Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ, Bộ Xây dựng đã không còn nêu phương án đặt trung tâm hành chính quốc gia ở Ba Vì nữa. Như vậy, TP Hà Nội đã kiến nghị một nội dung không còn tồn tại trong đồ án. Riêng đề nghị của Hà Nội chọn khu vực tây hồ Tây hoặc Mỹ Đình làm trung tâm hành chính quốc gia, theo Bộ Xây dựng, cũng không phù hợp vì đã thống nhất đặt tại Ba Đình sau nhiều ý kiến thảo luận.
    Đối với kiến nghị của Hà Nội về không xây dựng trục Thăng Long, Thứ trưởng Nguyễn Đình Toàn cho biết trong đồ án hiện tại, trục này được gọi là trục Hồ Tây - Ba Vì. .......


    Theo báo tuổi trẻ
  5. tcthang2282

    tcthang2282 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    24/06/2008
    Đã được thích:
    34
    Vai trò sẽ có khi đã gom đủ hàng nhé ------> Làm giàu thất đức.
    các bác thấy em nói chuẩn không!
  6. alibaba01

    alibaba01 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    20/03/2010
    Đã được thích:
    0
    Cái này gọi là làm giàu cho anh không khó, còn làm nghèo cho người khác lại càng dể hơn^:)^
  7. chinhdo

    chinhdo Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    25/02/2010
    Đã được thích:
    0
    Vấn đề là bên Bộ Y tế chứ không phải bên UBCK. Ai muốn biết tại sao thì vote rồi sẽ nhận được trả lời.
  8. roschildvn

    roschildvn Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    25/09/2008
    Đã được thích:
    699
    Phạm Duy Tốn
    Sống chết mặc bay
    Gần một giờ đêm. Trời mưa tầm tã. Nước sông Nhị Hà lên to quá; khúc đê làng... thuộc phủ... xem chừng núng thế
    lắm, không khéo thì vỡ mất.
    Dân phu kể hàng trăm nghìn con người, từ chiều đến giờ, hết sức gìn giữ, kẻ thì thuổng, người thì cuốc, kẻ đội đất, kẻ
    vác tre, nào đắp, nào cừ, bì bõm dưới bùn lầy, ngập quá khuỷu chân, người nào người ấy, lướt thướt như chuột. Tình
    cảnh này trông thật là thảm.
    Tuy đánh trống liên thanh, ốc thổi vô hồi, tiếng người xao xác, gọi nhau sang hộ, nhưng xem chừng ai cũng mệt lử cả
    rồi. ấy vậy mà trên trời thời mưa vẫn tầm tã trút xuống, dưới sông thời nước cuồn cuộn bốc lên. Than ôi! Sức người
    khó lòng địch nổi với sức trời! Thế đê không sao cự lại được với thế nước! Lo thay! Nguy thay! Khúc đê này hỏng
    mất!...
    ấy, lũ con dân đang chân lấm tay bùn, trăm lo nghìn sợ, đem thân hèn yếu đuối mà đối với sức mưa to lớn, để bảo thủ
    lấy tánh mạng gia tài; thế thời quan cha mẹ ở đâu?
    Thưa rằng: Đang ở trong đình kia, cách đó chừng bốn năm trăm thước. Đình ấy cũng ở trên mặt đê, nhưng cao mà
    vững chãi, dẫu nước to thế nữa, cũng không việc gì.
    Trong đình, đèn thắp sáng trưng; nha lệ lính tráng, kẻ hầu người hạ, đi lại rộn ràng. Trên sập mới kê ở gian giữa, có
    một mình quan phụ mẫu, uy nghi chễm chện ngồi. Xung quanh sập, bắc bốn ghế mây, bắt đầu từ phía hữu quan, thì
    có thầy đề, rồi lần lượt đến thầy đội nhất, thầy thông nhì, sau hết, giáp phía tay tả ngài, thì đến chánh tổng sở tại, cùng
    ngồi chầu bài.
    Ngoài kia tuy mưa gió ầm ầm dân phu rối rít; nhưng trong này xem chừng tĩnh mịch nghiêm trang lắm, trừ quan phụ
    mẫu ra, mọi người không ai dám to tiếng. So với cảnh trăm họ đang vất vả lấm láp, gội gió tắm mưa, như đoàn sâu lũ
    kiến ở trên đê, thời ở trong đình rất là nhàn nhã, đường bệ, nguy nga: nào quan ngồi trên, nào nha ngồi dưới; người
    nhà, lính lệ như khoanh tay sắp hàng, nghi vệ tôn nghiêm, như thần như thánh. Thỉnh thoảng nghe tiếng quan phụ
    mẫu gọi: "Điếu, mày!" tiếng tên lính thưa: "Dạ"; tiếng thầy Đề hỏi: "Bẩm, bốc?" tiếng quan lớn truyền "ừ". Kẻ này:
    "Bát xách... Ăn", người kia: "Thất văn... Phỗng", lúc mau, lúc khoan, ung dung êm ái, khi cười khi nói, vui vẻ dịu
    dàng. Thật là tôn kính, xứng đáng với một vì phúc tinh...
    Khi đó, ván bài quan đã chờ rồi. Ngài xơi bát yến vừa xong, ngồi khểnh vuốt râu, rung đùi, mắt đang mải trông đĩa
    nọ, bỗng nghe ngoài xa, tiếng kêu vang dậy trời đất... Mọi người giật nẩy mình, duy quan vẫn điềm nhiên, chỉ lăm le
    chực người ta bốc trúng quân mình chờ mà hạ. Vì ngài sắp ù to.
    Có người khẽ nói:
    - Bẩm, đê có khi vỡ!
    Ngài cau mặt gắt rằng:
    - Mặc kệ.
    Rồi ngài xếp lại bài, quay gối dựa sang bên tay phải, nghiêng mình, bảo thầy đề lại:
    - Có ăn không thì bốc chứ!
    Thầy đề vội vàng:
    - Dạ, bẩm bốc.
    Vừa lúc đó, thì tiếng người kêu rầm rĩ, càng nghe, càng lớn. Lại có tiếng ào ào như thác chảy xiết; rồi lại có tiếng gà,
    tiếng chó, trâu, bò kêu vang tứ phía.
    Bấy giờ ai nấy ở trong đình, đều nôn nao sợ hãi. Thốt nhiên một người nhà quê, mình mẩy lấm láp, tất tả chạy xông
    vào, thở không ra lời:
    - Bẩm... quan lớn... Đê vỡ rồi!
    Quan lớn đỏ mặt, tía tai, quay ra, quát rằng:
    - Đê vỡ rồi!... Đê vỡ rồi, thời ông cách cổ chúng mày, thời ông bỏ tù chúng mày! Có biết không?... Lính đâu? Sao bay
    dám để cho nó chạy xồng xộc vào đây như vậy? Không còn phép tắc gì nữa à?
    - Dạ, bẩm...
    - Đuổi cổ nó ra!
    Ngài quay vào, hỏi thầy đề:
    - Thầy bốc quân gì thế?
    - Dạ, bẩm con chưa bốc.
    - Thì bốc đi chứ!
    Thầy đề, tay run cầm cập, thò vào đĩa nọc, rút một con bài lật ngửa, xướng rằng:
    - Chi chi!
    Quan lớn vỗ tay xuống sập kêu to:
    - Đây rồi!... Thế chứ lại!
    Rồi ngài vội vàng xòe bài, miệng vừa cười, vừa nói:
    - ù! Thông tôm, chi chi nẩy!... Điếu mày!...
    *
    * *
    ấy, trong khi quan lớn ù ván bài to như thế, thì khắp mọi nơi miền đó, nước tràn lênh láng, xoáy thành vực sâu, nhà
    cửa trôi băng lúa má ngập hết; kẻ sống không chỗ ở, kẻ chết không nơi chôn, lênh đênh mặt nước, chiếc bóng bơ vơ,

    tình cảnh sầu thảm, kể sao cho xiết!
    Tạp chí Nam Phong,
    số 18, tháng 12 - 1918

  9. alibaba01

    alibaba01 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    20/03/2010
    Đã được thích:
    0
    :-":-":-"
  10. hoantv

    hoantv Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/08/2003
    Đã được thích:
    0
    Sao lại phải giảm biên độ mà không bỏ quách biên độ đi.
    Bỏ quách biên độ đi là hay nhất.
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này