Vùng trời bình yên

Discussion in 'Giao Lưu' started by Tigers, Dec 16, 2010.

Thread Status:
Not open for further replies.
131 người đang online, trong đó có 52 thành viên. 03:35 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 1)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. ChimgokienND

    ChimgokienND Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Aug 7, 2009
    Likes Received:
    0
    Tại thích bài này;))
    Lại lôi lên đây tiếp[:D]
    [/QUOTE]
  2. ChimgokienND

    ChimgokienND Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Aug 7, 2009
    Likes Received:
    0

    [};-[};-[};-[};-[};-[};-[};-
  3. Tigers

    Tigers Thành viên rất tích cực

    Joined:
    May 6, 2010
    Likes Received:
    2
    3 người đang vào chủ đề này, trong đó có 0 thành viên:
    Mò ning. 2 con ma còn lại lên tiếng đi nào. Chẹp, tốc độ sì pam nhà này ác niệt quá
  4. Tigers

    Tigers Thành viên rất tích cực

    Joined:
    May 6, 2010
    Likes Received:
    2
    Super hello goods=))
  5. Tigers

    Tigers Thành viên rất tích cực

    Joined:
    May 6, 2010
    Likes Received:
    2
    =))=))=))=))=))=))=))=))
  6. gerbera

    gerbera Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Aug 25, 2010
    Likes Received:
    1
    Sáng Chủ Nhật đọc câu chuyện cảm động:( Mời cả nhà cùng đọc

    http://tintuconline.com.vn/vn/moitinhdau/469723/index.html

    Tình đầu bất hạnh của cô bé bụi đời
    17/11/2010 07:55 (GMT +7)
    [​IMG][​IMG] - “…Mẹ ơi! Mẹ ở đâu, nếu mẹ nhận ra con hãy trở về bên con, con cần mẹ, con luôn khao khát được điều đó, con có một vết chàm ở bên cổ trái, một sợi dây chuyền có cái tượng hình ngôi sao mà khi bỏ con mẹ đã đeo cho con, mà con vẫn mãi mang theo bên mình...”.
    >> Mời các bạn cùng nghe ca khúc "Mối tình đầu"
    >> Mời các bạn cùng nghe ca khúc "Người đó, ta đây tình đầu"
    >> Mời các bạn cùng nghe ca khúc "Phượng hồng"
    >> Mời các bạn lắng nghe ca khúc "Xe đạp ơi"
    >> Mời các bạn lắng nghe ca khúc "Mối tình đầu"

    >> Mời các bạn lắng nghe ca khúc "Tình đầu chưa nguôi"
    >> Mời các bạn lắng nghe ca khúc "Funny (Bản tình ca mùa đông)
    Tôi là một cô bé mồ côi cả cha lẫn mẹ. Không nhà, không bà con thân thích họ hàng. Không có gì cả ngay cả một cái tên đầy dủ. Chỉ là “Lượm”. Bà đặt tên tôi như thế vì bà bảo ”Bà đã lượm con ở ghế đá công viên đối diện trường Quốc học”. Từ đó tôi đã ở với bà bằng nghề hành khất, nói hai từ hành khất cho hoa mĩ, chứ thật ra đó là một nghề “ăn xin”. Thế mà tôi rất tự hào và sống với bà, chính bà đã cứu sống và nuôi tôi đế khi lớn lên.
    Hằng ngày hai bà cháu lang thang từ đầu đường xó chợ để ngả nón mong nhận được vài đồng tiền lẻ và những bữa cơm thừa của những tấm lòng hảo tâm. Tối đến khi thì ngủ ở công viên, nhà ga và các chợ.. Cuộc sống tuy cực khổ và đói rét nhưng thật bình lặng cứ thế trôi đi...
    [​IMG]
    Ảnh minh họa

    Một đêm, đó là cái đêm kinh hoàng và nỗi đau đầu tiên đã đến với cuộc đời tôi. Huế năm đó bị lụt rất lớn, hai bà cháu chẳng có một nơi nào để trụ ngụ, đành vào ở tạm trong một ngôi trường. Đêm đó nước dâng lao lắm, tôi và bà bị kẹt ở đó hai ngày, không có gì ăn và vì trời quá lạnh, sức khỏe của bà đã già nên không chịu nổi dần dần bà yếu đi. Tôi nhớ mãi lời nói của bà lúc đó ”Con hãy nhớ giữ mình trong sạch, đói cho sạch, rách cho thơm nghe con”. Tôi gật đầu lia lịa và nức nở “Bà ơi, bà đừng bỏ con, con chỉ có một mình bà trên cõi đời này thôi, bà bỏ con con biết sống làm sao, sẽ ở với ai, sẽ làm gì...?”.
    Nhưng mặc cho những lời năn nỉ, van xin bà vẫn xa lìa tôi. Nhìn bà chết dần trong tay tôi mà không thể làm được gì, tôi đau đớn, gào thét lên giữ dội để cầu mong ai đó nghe thấy. Nhưng vô ích, xung quanh tôi chỉ toàn là nước mênh mông và tiếng mưa xé nát cả đất trời. Mắt bà khép lại, thân hình mễm nhũn, tôi không thể khóc thành tiếng nữa, một nỗi đau đến quá bất ngờ và tột độ, tôi ôm thi thể lạnh lẽo của bà vào lòng để sưởi ấm và cầu mong trời mau sáng để nhờ bà con chôn cất bà cho tử tế.
    Từ đó tôi đã lầm lũi một mình, tôi đã từ giã nghề ăn xin vì lúc đó tôi đã 15 tuổi. Tôi đi bán vé số, bán báo dạo, lượm ve chai...Cuộc sống kéo dài như thế cho đến năm tôi 18 tuổi, tôi cũng có một vóc dáng như bao cô gái 17,18 tuổi khác. Cuộc sống bắt đầu kéo tôi vào những nghề nhơ bẩn và xấu xa, nhưng nhớ đến những điều bà trăn trối tôi thà chịu đói, chịu bị tụi bụi đời đánh vẫn không làm gì có lỗi với bản thân, với bà.
    Thế là đêm đó đã khuya lắm rồi, tụi nó không tha cho tôi, một đám thanh niên đến tìm tôi, tôi sợ hãi và bỏ chạy ra khỏi công viên thì thấy một chiếc xe máy đi ngang qua, tôi đón đầu chiếc xe máy lại và cầu cứu. Chính người đó đã giải cứu tôi thoát ra khỏi đám du côn đê tiện đó, tôi thành thật kể với anh rằng ”tôi là một con bé mồ côi, là bụi đời”. ”Thế em ở đâu”,anh hỏi. Tôi bảo ”nhà em là công viên, là vỉa hè là bến tàu xe lửa...”.
    Anh nhìn tôi từ đầu đến chân “Thân em con gái dặn trường, anh e rằng sẽ không ổn nếu em cứ tiếp tục sống như thế”. Nước mắt tôi ứa ra ”Em không còn con đường nào để đi đâu”. Anh trả lời ”Nếu em tin anh thì đi theo anh, anh sẽ tìm giúp cho em một chỗ ở tử tế, đàng hoàng”. Linh tính trong tôi mách bảo anh là người tốt, tôi gật đầu đi theo anh.
    Anh dẫn tôi đến một khu tập thể ở đường Đống Đa, căn phòng cũng cũ kỹ và nứt nẻ lắm rồi, nhưng với tôi đó là cả một thiên đường. Anh bảo ”đó là căn phòng bạn anh thuê nhưng đã chuyển đi nơi khác rồi, từ nay em cứ ở đây”. Thế là đêm đó, tôi đã ngủ một giấc ngủ thật ngon trong một căn phòng đàng hoàng.
    Tiếp theo những ngày sau đó, anh giúp đỡ tôi rất nhiều, anh giúp tôi xin vào làm công nhân trong một xưởng may, mua cho tôi chiếc xe đạp, giúp tôi tập viết, tập đọc chữ... Từ khi có anh cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn, đó là những giấc mơ mà tôi đã từng ngủ và ước ao được có, anh là vị cứu tinh đã mang đến giấc mơ đó cho tôi, tôi cám ơn và mang ơn anh suôt đời.
    Anh bên tôi 4 năm, dạy bảo biết bao điều tốt đẹp trong cuộc sống. Tôi nhớ có một ngày khi đi làm về anh đã đón tôi trước cổng công ty và đưa cho tôi một cài bì ni lông và bảo ”Em về thay cái áo này rồi chờ anh đến chở đi chơi”. Tôi gật đầu và làm theo anh như một cái máy. Đó là chiếc váy màu vàng nhạt rất đẹp, tôi mặc vào và hồi hộp ngồi chờ anh, cái cảm giác thật khó tả, nó không giống như những lần chơ anh trước đó.
    Rồi tiếng gõ cửa, tôi biết là anh đến, một cảm giác thật khó tả, tôi run người và chậm chạp mở cửa cho anh. Anh nhìn tôi từ đầu đến chân như cái lần đầu tiên anh nhìn tôi và bảo, ”mẹ em chắc là một người phụ nữ đẹp và quý phái”. Rồi anh đưa cho tôi bó hoa, đó là bông hoa lần đầu tiên tôi được tặng.
    Anh nói ”Em có biết hôm nay là ngày gì không?”. Tôi lắc đầu, anh cốc lên đầu tôi và bảo ”Là ngày Valentine đó”, tôi ngơ ngác ”Ngày Valentine là ngày gì?”, “Là ngày lễ tình nhân”, tôi lại thắc mắc ”Lễ tình nhân là ngày gì?”. Anh cười và ấn tôi ngồi đối diện với anh, ánh mắt anh trìu mến và giọng nói ấm áp lạ thường ”Là ngày giành cho những đôi nam nữ yêu nhau, họ tặng quà là những thanh kẹo sôcla”. Tôi mơ hồ hiểu ra và một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm làm tim tôi rung động, xao xuyến...Sau cái ngày đó, tôi và anh dường như khác hơn, dè dặt, nghiêm túc và ít nói hơn, có lẽ anh cũng thế.
    Đêm hạnh phúc hay định mệnh... Tôi nói như thế, bởi không biết đó là cái đêm anh đem đến cho tôi hạnh phúc đầu tiên trong đời hay là cái đêm để lại kết quả nghiệt ngã sau này dẫn tôi đến con đường nhơ bẩn, cùng cực nhất. Cũng như bao chiều trước đó, đi làm về anh đến chơi với tôi, nhưng lần này anh không vui đùa như trước nữa mà nghiêm túc dặn dò tôi đủ thứ.
    Tôi cảm động và nước mắt rơi không biết tự lúc nào, anh ghì chặt tôi vào lòng và vỗ về ”Anh sắp phải đi xa rồi, bé ơi!,anh phải đi Mỹ đoàn tụ với gia đình, dòng đời còn nhiều chông gai em nhớ phải sống tốt nha...”. Tôi lặng người đi và bất động, nức nở trong vòng tay anh: "Sao lại như thế, em lại bơ vơ một mình giữa dòng đời này sao anh?”. Anh hôn lên trán, lên những giọt nước mắt và an ủi ”anh sẽ về thăm em, nhất định thế, hãy ở đây chờ anh”.
    Giữa chúng tôi lúc đó không còn giữ khoảng cách nữa, tôi ở gọn trong tay anh như thể chúng tôi đang thu giữ, đang níu kéo tất cả một cách nâng niu, trân trọng, chúng tôi đã vượt qua ranh giới mà suốt gần 5 năm qua anh và tôi gìn giữ. Tôi không hề nuối tiếc, bởi với những gì anh làm cho tôi vẫn không đủ để đáp đền, và tôi tin anh, tin anh yêu thương tôi thật lòng.
    Một tháng sau rồi anh đi, trước khi đi anh đã dạy tôi đánh máy tính, tạo cho tôi cái nick chat để tiện liên lạc với anh, tôi yên tâm và nhủ lòng chờ anh. Nhưng rồi một tháng...hai tháng...ba tháng, hàng ngày tôi lên mạng chờ tin của anh nhưng vẫn im bặt, tôi lo sợ có điều gì bất trắc xảy ra với anh, chứ không hề trách và nghi ngờ anh, bởi anh tốt với tôi thế mà.
    Tôi phát hiện trong người mình khang khác, tôi đi khám thì bác sĩ bảo tôi đã có thai 4 tháng. Một cái tin như xét đánh ngang tai, sao lại trớ trêu như thế. Mọi người khuyên tôi nên bỏ cái thai đó, chứ một mình nuôi con sao nổi. Nhưng hơn ai hết, tôi hiểu được cảm giác bị bỏ rơi là như thế nào, tôi từng là một đứa trẻ bị bỏ rơi, may mà nhờ có bà, bà là người dưng mà còn thương xót, chịu khổ cực nuôi tôi khôn lớn, thì làm sao tôi có thể vứt bỏ đi đứa con ruột của mình, đứa con kết tinh từ tình yêu đầu đời của tôi và anh. Tôi quyết định giữ lại đứa bé và chờ một ngày anh trở lại.
    Rồi cũng đến ngày tôi sinh được một đứa bé trai kháu khỉnh, tôi vui mừng và hạnh phúc vô cùng. Thay vì sinh xong người ta ở cữ, còn tôi chỉ mới một tuần tôi phải đi bán báo và vé số, vì như thế tôi mới chăm con được. Hạnh phúc chưa được bao lâu... Cuộc sống lại đến với tôi những cú tát khắc nghiệt buồn rầu, “con tôi bị bệnh tim bẩm sinh”. Lại một nỗi đau nữa cộng thêm vào đời tôi, nước mắt tôi không còn đủ để rơi nữa, tôi nhớ lại lời anh từng nói ”Nếu có quá nhiều nỗi đau nó sẽ tự dựa dẫm nhau mà biết cách vượt qua”, tôi cố gắng kìm nén nỗi đau và lao vào kiếm tiền để chữa bệnh cho con.
    Nhờ có sự giúp đỡ của những nhà từ thiện con tôi được miễn phí tiền mổ. Tôi bữa đói, bữa no, số tiền giành giụm ra đi vì tiền thuốc ngoài và tiền truyền máu, tôi đã phải bán máu 2 lần, sức cùng kiệt tận, nhưng không thể bỏ con tôi trong lúc đang nằm viện mà đi làm được, đành chờ về đêm, khi con tôi ngủ say tôi mới đi làm. Nhưng công việc nào sẽ thuận tiện cho tôi trong thời gian ít ỏi để vừa chăm con, vừa có tiền, câu hỏi cứ lập đi lập lại dằn vặt trong tôi.
    Nỗi đau chồng chất nỗi đau. Chỉ còn một con đường để tôi lựa chọn, đó là làm ca ve, làm gái đứng đường..., chỉ có thế chứ không còn sự lựa chọn nào hoàn hảo hơn. Xin xã hội đừng chê trách và đay nghiến tôi, tôi biết đó là đồng tiên nhơ bẩn mà tôi đã từng nhủ không bao giờ tôi bước chân vào cái nghề đó, nhưng bây giờ đó là đồng tiền giành lấy sự sống cho con tôi.
    Khi tôi viết những dòng tâm sự này. Là con trai tôi 4 ngày nữa bước vào ca mổ, tôi không có ý viết để dự thi và đạt giải mà mong mọi người trên khắp mọi nơi cầu nguyện cho con tôi thoát khỏi bàn tay của tử thần, bởi nó là nguồn sống, là động lực để tôi bước tiếp. Điều thứ 2 tôi cầu mong là biết đâu nơi nào đó anh ấy đọc được những dòng chữ này để anh về với con tôi.
    Tôi không mong anh đón nhận tôi nữa bởi thân tôi đã nhơ bẩn không còn xứng đáng với anh, tôi chỉ mong con tôi có một người cha như bao đứa trẻ khác. Điều thứ 3, tôi ước tìm lại ba mẹ mình, biết đâu có một phép màu giúp mẹ tôi đọc được dòng chữ này. ”Mẹ ơi! Mẹ ở đâu, nếu mẹ nhận ra con hãy trở về bên con, con cần mẹ, con luôn khao khát được điều đó,con có một vết chàm ở bên cổ trái, một sợi dây chuyền có cái tượng hình ngôi sao mà khi bỏ con mẹ đã đeo cho con, mà con vẫn mãi mang theo bên mình...”.

    http://tintuconline.com.vn/vn/moitinhdau/473189/index.html
    Lượm ơi, còn không …?
    16/12/2010 07:24 (GMT +7)
    "Tình đầu bất hạnh của cô bé bụi đời" được đăng tải trên Tintuconline đã làm rung động trái tim hàng triệu độc giả của Tintuconline. Mối tình của Lượm và cuộc đời em như trong một câu chuyện cổ tích, lòng vị tha với người mẹ đã bỏ rơi mình, sự hi sinh hết mình của Lượm cho con trai đã làm nhiều người nghẹn ngào khâm phục.
    Qua rất nhiều lá thư trao đổi của Ban Tintuconline.com.vn và Lượm. Cô đã đồng ý ra Hà Nội để tham dự chương trình "Người xây tổ ấm" với hi vọng sẽ tìm được người mẹ mà từ khi sinh ra đã bỏ rơi cô ở cổng trường Quốc học Huế.
    [​IMG] Lượm đã đến toà soạn Tintuconline vào sáng 15/12. Ảnh: Nguyễn Anh Tuấn
    Sáng 15/12, Ban biên tập Tintuconoline đã đón Lượm như đón một người em trong gia đình tại 141 Bà Triệu - Hà Nội. Ấn tượng đầu tiên Lượm để lại cho chúng tôi là vẻ mặt dịu hiền và u buồn. Với giọng nói dịu dàng, ấm áp của một cô gái Huế, Lượm lặng lẽ kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời mình và con đường đưa cô đến với cuộc thi "Mối tình đầu của tôi" trên Tintuconline. Vừa kể cô vừa khóc. Mặc dù tôi biết cuộc đời em còn rất nhiều cay đắng và khốn cùng theo những giọt nước mắt suốt hai mươi tám năm qua.
    Em có thể kể cho bạn đọc về việc em biết đến với cuộc thi "Mối tình đầu của tôi" như thế nào?
    Có một chú quen em, biết chuyện của em. Khi đến thăm cu Khiêm ở bệnh viện, chú ấy đã động viên em viết dự thi. Chú ý còn mang cả máy tính xách tay đến cho em viết. Ban đầu em ngại lắm vì chẳng biết viết từ đâu, nhưng nhìn con đau, tiền lúc đó mỗi ngày cần tới 3 triệu đồng cho một mũi tiêm, cơ cực quá em đã viết như một sự trút bỏ những cay đắng để mong lòng nhẹ bớt.
    [​IMG] Đối với Ban biên tập Tintuconline, Lượm như một người em trong gia đình.
    Ảnh: Nguyễn Anh Tuấn
    Khi viết về tình yêu của mình gửi dự thi, Lượm mong muốn điều gì?
    Em viết bài dự thi trước ba ngày cu Khiêm phẫu thuật để chữa bệnh tim bẩm sinh. Lúc đó, em rất lo lắng và buồn chán, và có cả thất vọng nữa. Em muốn chia sẻ với mọi người nỗi lòng của mình. Em cũng hi vọng, nhiều người đọc và chúc phúc cho con trai của em tai qua nạn khỏi. Và ở đâu đó em mơ ước ba của Khiêm sẽ biết về em và con trai anh ấy để trở về tìm hai mẹ con em. Em còn hi vọng, có thể tìm được ba mẹ đẻ của em…
    Tâm trạng của em khi thấy bài của mình được đăng trên Tintuconline như thế nào?
    Khi gửi đi, em cũng không nghĩ rằng bài viết của mình sẽ được đăng. Em cũng không lên mạng thường xuyên được vì chỗ cuả em không có mạng. Hơn nữa, cả ngày đi làm, tối về còn giặt giũ, tắm rửa cho cu Khiêm nên em cũng không có thời gian rỗi. Khi biết tin bài của mình được đăng và có rất nhiều độc giả chia sẻ, đồng cảm, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và xúc động.
    [​IMG] Bé Khiêm rất hiếu động, chạy nhảy khắp phòng. Ảnh Nguyễn ANh Tuấn
    Em không nghĩ là lại có nhiều người quan tâm đến em như vậy. "Mối tình đầu" trở thành niềm vui, niềm hi vọng của em.
    Em có thể kể một chút về tuổi thơ của mình không? (Nhắc đến tuổi thơ, Lượm bật khóc to. Phải một lúc sau, cô mới bình tĩnh kể lại quãng đời cơ cực của mình).
    Lúc nhỏ, em không biết gia đình thì phải có mẹ có cha. Đến năm lên 6 lên 7 tuổi, em mới hỏi bà là "tại sao bà cháu mình không có nhà? Sao con không có ai để gọi bằng mẹ, bằng cha? (Lượm nức nở ). Lúc ấy em mới biết em bị mẹ bỏ rơi ở một góc công viên trước cửa trường học, bà chính là người đã cưu mang, chăm sóc em. Bà đặt tên em là Lượm. Không họ, không giấy tờ khai sinh, đơn giản chỉ là Lượm. Hai bà cháu cứ lang thang đầu đường xó chợ, sống bằng những đồng tiền bố thí của người khác.
    [​IMG] Lượm cố gắng nói, giọng cô nhỏ và chìm như cô đang nói cho chính mình…Ảnh Nguyễn ANh Tuấn
    Năm em 15 tuổi, Huế lụt to lắm. Hai ngày hai bà cháu chẳng có gì ăn, sức bà đã yếu nên không chịu nổi. Bà em mất đúng vào những ngày lụt lội ấy. Từ khi bà mất, em thui thủi một mình. Có tối em ngủ ở công viên, có tối ngủ ở nhà ga, bến xe. ( Dừng lại một lúc như để kìm nén xúc động vì những kỷ niệm về chuỗi ngày cơ cực cũ dội về, Lượm cố gắng nói, giọng cô nhỏ và chìm như cô đang nói cho chính mình…). Từ đấy, em sống bằng nghề bán vé số. Có rất nhiều kẻ dụ dỗ, đe nẹt, thậm chí ép em vào con đường ô uế nhưng em nhất quyết không chịu. Em sống như vậy 3 năm thì gặp anh ấy. Anh ấy chính là cứu tinh của cuộc đời em.
    [​IMG]
    Trong dòng tâm sự của mình, Lượm đã kể về cuộc gặp gỡ định mệnh với anh ấy. Anh tên là Tiến. Chính anh Tiến đã cho Lượm ở nhờ nhà tập thể cũ của một người bạn, xin việc làm cho cô ở một công ty may. Anh Tiến đã dậy Lượm biết đọc và biết viết. Hàng ngày anh mua sách báo, cả các cuốn sách về danh ngôn cuộc sống và tình yêu cho cô đọc. Anh còn đưa cô đi học đan, thêu và những công việc nữ công gia chánh khác. Cô bảo, với cô anh Tiến như một người anh, một người thầy và có thể còn như một người cha nữa khi anh dậy cô những ứng xử và nhân cách ở đời.
    Khi anh ấy biết em không biết chữ, anh ấy mua quyển tập viết về. Cứ rảnh lúc nào là anh ấy dậy em viết lúc ấy. Vì cả em và anh ấy đều phải đi làm nên không có nhiều thời gian. Khi em đã biết đọc, biết viết, anh ấy mua tạp chí, báo, truyện cho em đọc.
    [​IMG]
    Sau đó, anh ấy mua bàn phím đã hư về để em tập gõ. Ban đầu, em gõ bằng bàn phím hư mà không có máy. Khi em đã gõ được, anh ấy lập nick chát, dạy em cách mở mail, mở cửa sổ chát. Đó là tất cả những gì anh đã làm cho em trước khi anh ra đi. Anh hẹn em hàng ngày hãy vào mạng, chắc chắn anh sẽ nhắn cho em và chúng em sẽ nói chuyện qua chát. Anh còn bảo em hãy đợi anh về…
    Khi anh Tiến đi Mỹ, không nhận được liên lạc của anh ấy , Lượm có nghĩ là anh ấy đã quên em?
    Em không nghĩ anh ấy đã quên em. Em đoán chắc có chuyện gì đó không hay xảy ra. Suốt bốn năm quen anh ấy em hiểu anh ấy là người thế nào.
    [​IMG]
    Khi biết mình có thai, em có sợ không? Có lúc nào đó em nghĩ đến chuyện sẽ phá thai không?
    Em rất sợ nhưng em không nghĩ đến chuyện sẽ bỏ con. Không bao giờ em làm điều đó. Nhiều người khuyên em nhưng em nhất quyết không bỏ. Trên đời con là người thân yêu duy nhất của em.
    Vậy, em có nghĩ đến việc mình sẽ nuôi dậy con thế nào, cho con ăn học ra sao không?
    Lúc đó em không nghĩ gì xa xôi cả. Em quyết tâm nuôi dậy con bằng mọi giá. Có tới đâu mình lo tới đó thôi ạ.
    Lượm phát hiện ra cháu bị ẩn tinh hoàn và bị bệnh tim bẩm sinh như thế nào? Các ca mổ đó có tốn kém không?Sức khỏe của cháu bây giờ tốt chứ?
    Năm cu Khiêm được 2 tuổi, một chị ở gần chỗ em trọ bảo em đưa cháu đi khám. Các bác sỹ bảo phải mổ. Ca mổ ấy hết gần 3 triệu vì cháu không có giấy khai sinh nên không có bảo hiểm. Em đã dùng hết số tiền em để dành được để lo cho cháu.
    Sau đấy, lại phát hiện cháu bị bệnh tim bẩm sinh. Lúc biết con bị bệnh ấy, em như người sắp chết. Bác sỹ bảo phải mổ gấp nhưng em không có tiền. Em đã trình bày hoàn cảnh của mình với bệnh viện. Bệnh viện Trung ương Huế đã giới thiệu để Trường đại học y Huế, nhà Thơ Kim Đôi và Hội từ thiện Đan Mạch tài trợ chi phí cho ca mổ.
    Mặc dù được tài trợ nhưng em vẫn phải mua thuốc ngoài. Có những liều thuốc lên đến 3 triệu đồng...Một tháng sau khi mổ thì cu Khiêm được xuất viện.
    Có anh ở nhà dì em đang ở cũng có con mới sinh. Anh ấy đã đồng ý giúp em khai sinh cho cháu. Chính quyền phường em ở cũng đã đồng ý. Chắc thời gian ngắn nữa cháu sẽ có giấy khai sinh và thẻ bảo hiểm.
    Hiện tại, em làm gì để kiếm tiền nuôi con?
    Em bán vé số, mỗi ngày được khoảng 50.000 đồng. Trừ đi em còn 25 ngàn, sáng hai mẹ con ăn hết 5 ngàn, trưa một dĩa cơm hết 10 ngàn. Còn buổi chiều em về nhà dì quen, dì thương hai mẹ con em nên nấu cho ăn cùng gia đình. Nói chung cuộc sống của hai mẹ con em cũng tạm đủ ăn.
    Chị Hương (nhà thơ Đặng Thanh Hương - Trưởng ban Tintuconline) có gợi ý sẽ giúp em có một công việc ổn định, thu nhập khá ở Hà Nội. Và nhận đỡ đầu cho con trai của em. Em suy nghĩ gì về đề nghị ấy?
    [​IMG] Lượm nức nở khi kể về tuổi thơ cơ cực của mình. Ảnh Nguyễn Anh Tuấn
    Em rất bất ngờ trước đề nghị đó của chị Hương. Thực sự em rất cảm ơn sự giúp đỡ của chị ấy. Khi gặp chị ấy, em cảm thấy gần gũi và ấm áp. Chị Hương mang cho em cảm giác có được tình cảm của một người mẹ. Em thấy chị thật nhân hậu, cả các bạn của chị nữa. Em đã gặp chị Bùi Hương – là bạn học của chị Thanh Hương chị là người sẽ in cuốn sách Mối tình đầu cho nhà xuất bản Dân Trí. Chị cũng nói với em là ra Hà Nội sẽ lo cho em một công việc ở nhà xuất bản. Em lại gặp anh Phùng Anh Đôn- giám đốc khách sạn Sun rise 39 – Hàng Bè nơi chị Hương đã đặt chỗ cho hai mẹ con em, anh ý cũng đã không lấy tiền khách sạn mặc dù em biết ở phố đó rất đắt. Thực là những tấm lòng vàng làm em vô cùng cảm động, em không biết phải trả ơn các anh chị bằng cách nào… Nhưng cu Khiêm mới phẫu thuật xong. Em muốn về Huế để khi nào cháu khoẻ, em sẽ suy nghĩ đến chuyện ấy. Giờ em chỉ mong con em mau khoẻ mạnh.
    Lần đầu ra Hà Nội, gặp các anh chị trong Tintuconline nữa em có cảm xúc gì?
    Em thấy các anh chị ở đây như những người trong gia đình. Em thấy rất gần gũi. Ai cũng quan tâm, hỏi han, động viên em. Em vô cùng xúc động. Đặc biệt là chị Hương, chị ấy lo cho mẹ con em từng chút một. Em vô cùng biết ơn chị Hương và Ban biên tập Tintuconline. Qua cuộc thi của báo em đã biết tin về anh Tiến qua một người bạn thân của anh ý. Em không ngờ anh đã bị tai nạn sau ngày sang Mỹ. Vì thế nên anh đã không thể liên lạc với em.
    Lần đầu ra Hà Nội em thấy Hà Nội thật rộng lớn và đẹp, mặc dù trời lạnh và mưa nhưng em thấy Hà Nội ấm áp vô cùng.
    [​IMG] Giờ em chỉ mong cho con em khoẻ. Ảnh Nguyễn ANh Tuấn
    Khi nhận lời tham dự chương trình "Người xây tổ ấm" em mong muốn điều gì?
    Em tham dự chương trình này với mong ước là ba mẹ em sẽ xem chương trình này và họ sẽ đến nhận em. Em chỉ mong được gặp mẹ. Em biết đấy chỉ là hi vọng mong manh, nhưng em vẫn cố. Biết đâu sẽ có một phép màu đến với em. Em thèm có một gia đình. Đã bao năm nay em cô đơn một mình, giờ có thêm con trai em cảm thấy cuộc đời đỡ cơ cực hơn. Và cảm giác muốn có một mái ấm đủ cha và mẹ càng trở nên cháy bỏng trong em. Em không biết mẹ em tại sao lại bỏ rơi em? Em không biết cha em là ai? Phải chăng cũng là cùng cực nên mẹ đã đành dời xa em. Em không hận mẹ, chỉ cảm thấy bây giờ em cũng đã là mẹ và em luôn tự hỏi người mẹ nào có thể đánh mất con mình được. Vì em biết rằng đứa con là tất cả cuộc đời, là tất cả hy vọng và sự sống của người mẹ. Như em dành cho con em bây giờ. Em đã nhận được thư của ba mẹ anh Tiến, hai bác nói em hãy lo cho con trai em có một tương lai tốt nếu cho chaú sang bên Mỹ với ông bà. Em hiểu điều đó và cũng thương hai bác lắm. Nhưng giờ nếu phải xa con thì em biết sống thế nào đây. Có thể mai này khi cháu đã lớn chút em sẽ cho cháu đi sang bên đó. Em hiểu con trai em cần lắm một gia đình có ông bà, chú dì nữa thì thật là hạnh phúc…Và em cầu mong phép mầu nào để anh Tiến có thể tỉnh lại và nhận con của chúng em.
    [​IMG] Em chỉ có con là người thân duy nhất. Ảnh Nguyễn Anh Tuấn
    Em có muốn nói điều gì với độc giả Tintuconline không?
    Em xin chân thành cảm ơn những tình cảm mà mọi người đã dành cho em. Đặc biệt, em xin cảm ơn chị Đặng Thanh Hương và Ban biên tập Tintuconline đã tổ chức cuộc thi "Mối tình đầu của tôi". Chính Tintuconline và cuộc thi là phép màu đã làm thay đổi cuộc đời em, đem đến cho em niềm tin và hi vọng vào cuộc sống.
    Cám ơn em về cuộc trò chuyện. Tôi cũng đã biết nhiều cuộc đời không may mắn, tôi cũng biết họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai… Nhưng quả thật câu chuyện đời em làm trái tim đàn ông cứng rắn như tôi cũng cảm thấy sụt sùi. Nhìn em khóc, tôi chỉ muốn nói với em rằng em hãy kiên cường lên, như em đã từng sống và yêu. Như em đã từng hy vọng và hướng thiện về một ngày mai hạnh phúc. Em sẽ còn phải mổ tim cho cu Khiêm một lần nữa. Bây giờ bên em đã có cả một cộng đồng những độc giả của Tintuconline với những tấm lòng nhân hậu, mọi người sẽ cùng chung tay với em trong mệt nhọc của cuộc sống, sẽ xẻ chia với em và con trai em trong ca mổ tiếp theo này để cháu sẽ được khỏe mạnh. Tôi muốn nói với em ràng: Lượm ơi, liệu có còn không những khổ đau và nước mắt ,nhưng em hãy cố lên và tôi cũng như bạn đọc khắp mọi miền luôn bên em và cầu chúc cho mẹ con em những may mắn và an lành. Em hãy tin vào tương lai em nhé…


  7. nguacon2002

    nguacon2002 Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Apr 2, 2007
    Likes Received:
    0
    =))=))=))=))=))=))=))=))
    Bạn gặp Tuanhai2004 chưa ?
  8. gerbera

    gerbera Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Aug 25, 2010
    Likes Received:
    1
  9. tuanlong1710

    tuanlong1710 Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Jul 18, 2008
    Likes Received:
    0
    Ngày Quý Mão, tháng Mậu Tí, năm Canh Dần/ tuần Giáp Ngọ

    HỎI DIỄN BIẾN TTCKVN tuần từ 20/12 ÷ 24/12/2010
    Được quẻ ĐỊA HỎA MINH DI động hào 3,6 biến quẻ SƠN LÔI DI

    -------- GOC ----------------
  10. tuanlong1710

    tuanlong1710 Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Jul 18, 2008
    Likes Received:
    0
    Quẻ chính : Quẻ này khuyên người quân tử ở thời hắc ám quá thì có thể bỏ nhà, nước mà đi; hoặc muốn ở lại thì giấu sự sáng suốt của mình mà giữ vững đạo chính để chờ thời.
    Hào 3, dương: ở thời ánh sáng bị tổn hại, đi tuần về phương Nam, bắt được kẻ đầu sỏ, nhưng đừng hành động gấp, phải bền chí.
    Hào 5, âm: như ông Cơ Tử ở thời u ám (Minh di), cứ bền giữ đạo chính thì lợi.
    Quẻ biến : 3 hào đầu xấu, 3 hào sau tốt . Ứng hào nào là nhờ duyên.
Thread Status:
Not open for further replies.

Share This Page