Câu chuyện cuối tuần : "Đằng sau cái chết ‘vua của các vị vua"

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi KeTamThan, 22/10/2011.

1048 người đang online, trong đó có 419 thành viên. 11:29 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 9500 lượt đọc và 172 bài trả lời
  1. khongPR

    khongPR Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    05/03/2010
    Đã được thích:
    216
    Gà-phi độc tài bị lật đổ là đúng, nhưng bác nói phần lớn dân chúng sống hơn mức nghèo thì xem lại đi nhé.
    Ngoại trừ một số ràng buộc cấm đoán do liên quan đến tôn giáo thì người dân Lybia sống rất thoải mái, thu nhập cao và được nhà nước hỗ trợ tối đa.
    Cũng như nhiều nước tại Bắc Phi và Trung Đông, Lybia có nhiều bộ tộc và việc Gà - phi độc tài quá lâu là khó có thể chấp nhận được, vụ này không liên quan đến cái sự sướng - khổ của người dân Lybia.

  2. ngayxanhss

    ngayxanhss Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    17/09/2008
    Đã được thích:
    17
    Một bài viết thể hiện tư tưởng hèn hạ.
    Bêu rếu một người anh hùng đã chiến đấu tới hơi thở cuối cùng. Một người đã dám chống lại các thế lực đế quốc thực dân. Một người đã vẫn tiếp tục vững tay súng chiến đấu khi mà cán cân lực lượng đã quá chênh lệch. Ông ta có quyền đầu hàng, có quyền và có khả năng lưu vong. Nhưng ông ta không chọn điều đó. Trong trận chiến thì ống cống hay bong ke đều như nhau. Việc quan trọng là sống và chiến đấu để bảo vệ lý tưởng chứ không quan trọng đó là ống cống hay bong ke. Có nhục nhả chăng chính là những kẻ đã bắt được ông trong tình trạng thương tích nặng mà còn hành hạ và cuối cùng bắn chết ông không thông qua một phiên tòa hay một nghị quyết. Đó là những chiến binh hèn hạ. Người viết bài này là một nhà báo hèn hạ khi ca ngợi những hành vi hèn hạ. Và kẻ lập topic này cũng là đứa hèn hạ khi sum soe vuốt đuôi những hành vi hèn hạ.

    [-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[-X[/QUOTE]
    Chửi kinh quá, đồng quan điểm với bác. Bác Ga là một người anh hùng đã dám chống lại các thế lực đế quốc thực dân hơn 40 năm. Để bảo vệ chính quyền không thể thiếu các biện pháp cứng rắn, cũng từ đó mà nảy sinh mâu thuẫn nội bộ, mà đã mâu thuẫn nội bộ thì sẽ dẫn đến phe phái, từ phe phái sẽ dẫn đến nội chiến và lật đổ, châm ngòi cho thế lực ngoại xâm nhảy vào cướp nước. Bài học này Bác Ga sẽ không còn cơ hội học nữa rồi. Khổ thân bác í quá, cũng từ đây sẽ có tiền lệ cho các cuộc chiến xâm lược lật đổ một Nhà nước, truy sát các nghuyên thủ QG. Đế quốc ngày càng bộc lộ sự mất nhân tính, vi phạm hiến chương LHQ, vi phạm nhân quyền.
  3. thatnhudem

    thatnhudem Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    06/03/2010
    Đã được thích:
    36.554
    Thực ra ông Gaddafi bị giết là do sự kích động và sự phẫn nộ tột cùng của quân Chính phủ và người dân Lybia. Lẽ ra nên kiềm chế sự căm phẫn để cho ông ta sống, rồi sau đó xét xử ông ta và đưa ông ta lên giá treo cổ.
    Không nên nhầm lẫn 1 vị anh hùng dân tộc với 1 nhà độc tài tàn bạo, một kẻ vơ vét tài sản quốc gia, 1 kẻ có cuộc sống xa hoa. trụy lạc, 1 kẻ không chùn tay khi hạ lệnh bắn chết hàng trăm, hàng ngàn người dân vô tội chỉ vì họ không theo mình.
    Cần phải đặt câu hỏi vì sao sau cái chết của ông ta người dân Lybia lại vui mừng ?
  4. ndl_70

    ndl_70 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    24/11/2010
    Đã được thích:
    197
    Mềnh câu ở chợ gần nhà bác ui ;))
    Ở nhà có bình rượu sakê roài [:D]
  5. tigerstock6868

    tigerstock6868 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    14/06/2011
    Đã được thích:
    1
    Chửi kinh quá, đồng quan điểm với bác. Bác Ga là một người anh hùng đã dám chống lại các thế lực đế quốc thực dân hơn 40 năm. Để bảo vệ chính quyền không thể thiếu các biện pháp cứng rắn, cũng từ đó mà nảy sinh mâu thuẫn nội bộ, mà đã mâu thuẫn nội bộ thì sẽ dẫn đến phe phái, từ phe phái sẽ dẫn đến nội chiến và lật đổ, châm ngòi cho thế lực ngoại xâm nhảy vào cướp nước. Bài học này Bác Ga sẽ không còn cơ hội học nữa rồi. Khổ thân bác í quá, cũng từ đây sẽ có tiền lệ cho các cuộc chiến xâm lược lật đổ một Nhà nước, truy sát các nghuyên thủ QG. Đế quốc ngày càng bộc lộ sự mất nhân tính, vi phạm hiến chương LHQ, vi phạm nhân quyền.

    Những năm tháng cai trị của Gaddafi

    Cập nhật: 15:05 GMT - thứ năm, 20 tháng 10, 2011
    Facebook
    Twitter
    Gửi cho bạn bè
    In trang này

    Cú đảo chính quân sự đưa ông Muammar Gaddafi lên nắm quyền cách đây 40 năm
    Ông Muammar Gaddafi lên nắm quyền ở Libya vào tháng Chín năm 1969 ở cương vị lãnh đạo sau cuộc đảo chính quân sự không đổ máu, lật đổ Vua Idris được người Anh ủng hộ.
    Khi đó ông 27 tuổi và đã lấy cảm hứng từ Tổng thống Ai Cập Gamal Abdul Nasser. Ông dường như phù hợp với mẫu người dân tộc chủ nghĩa của vùng Ả Rập, xuất phát từ quân đội và trở thành Tổng thống. Tuy nhiên, ông tồn tại lâu hơn những người cùng thời với ông.
    Trong thời gian gần 41 năm nắm quyền ông đã tạo ra một hệ thống chính quyền của riêng mình, hỗ trợ các nhóm vũ trang cực đoan khác nhau như nhóm IRA ở Bắc Ireland và nhóm Sayyaf Abu ở Philippines. Ông cũng là người đã cầm quyền một chính phủ có thể được xem là chế độ độc tài, độc đoán và tàn bạo nhất Bắc Phi.
    Trong những năm cuối cùng dưới sự cai trị của ông, Libya nổi lên sau khi bị quốc tế cô lập theo sau vụ đánh bom chuyến bay Pan Am 103 trên bầu trời Lockerbie ở Scotland vào tháng Mười Hai năm 1988.
    Đất nước này một lần nữa lại được các chính phủ phương Tây ve vãn và đã thu hút sự chú ý của các công ty nhờ dự trữ năng lượng khổng lồ của mình và các hợp đồng béo bở.
    Libya

    Đại tá Muammar Gaddafi lãnh đạo Libya từ năm 1969
    Dân số 6,5 triệu; diện tích đất 1,77 triệu cây số vuông
    Dân số với tuổi trung bình 24,2, và tỷ lệ biết chữ 88%
    Tổng thu nhập quốc dân bình quân đầu người: 12.020 $
    (Nguồn: Ngân hàng Thế giới 2009)
    Cuộc nổi dậy đã lật đổ ông Gaddafi bắt đầu tại Libya vào tháng Hai năm 2011 ở thành phố Benghazi, thành phố lớn thứ hai nước này, một thành phố mà ông đã bỏ quên và người dân tại đó ông không hề tin tưởng trong suốt quá trình cai trị của mình.
    Jamahiriya

    Đại tá Gaddafi sinh ra trong một gia đình Bedouin ở Sirte năm 1946.
    Ông luôn luôn sử dụng nguồn gốc bộ tộc, khiêm tốn của mình, thích đón tiếp quan khách trong lều của ông và luôn dựng lều trong các chuyến viếng thăm ngoại quốc.
    Tính hợp pháp của ông phụ thuộc vào trước hết vào tinh thần chống thực dân của ông, và sau đó vào việc giữ nước trong cuộc cách mạng.
    Triết lý chính trị của ông, được giải trình dài dòng trong Sách Xanh, là "chính phủ của quần chúng".
    Năm 1977, ông Gaddafi tuyên bố một nhà nước Libya "Jamahiriya" - một từ mới có nghĩa là một nhà nước của quần chúng.
    Lý thuyết là Libya đã trở thành một nền dân chủ của nhân dân, được điều hành thông qua các Hội đồng Cách mạng Quần chúng.
    Đại tá Muammar Gaddafi

    Sinh ra tại Sirte, Libya ngày 7 tháng Sáu năm 1942
    Tham dự học viện quân sự tại Libya, Hy Lạp và Anh
    Nắm quyền vào ngày 1 Tháng Chín 1969
    Sách Xanh được công bố vào năm 1975
    Kết hôn hai lần, có bảy người con trai và một con gái
    Trên thực tế, tất cả các quyết định quan trọng và tài sản nhà nước vẫn nằm dưới sự kiểm soát chặt chẽ của ông.
    Các lý thuyết xã hội
    Ông Gaddafi là một người thao túng chính trị có kỹ năng, dùng các bộ lạc chống lại lẫn nhau và chống lại các cơ quan nhà nước hoặc các chính thể. Ông cũng phát triển một sự sùng bái cá nhân khá mạnh.
    Sự cai trị của ông dần dần đã trở nên có đặc tính bảo trợ và kiểm soát chặt chẽ của một nhà nước cảnh sát.
    Giai đoạn tồi tệ nhất tại đất nước Libya có lẽ là những năm 1980, khi Đại tá Gaddafi thử nghiệm với người dân các lý thuyết xã hội của ông.
    Một phần trong "cuộc *****************" của ông là cấm tất cả các doanh nghiệp tư nhân hoạt động và sách vở không lành mạnh thì bị đốt cháy.
    Ông cũng đã ra lệnh ám sát những người bất đồng chính kiến ở nước ngoài. Tự do ngôn luận và lập hội hoàn toàn bị dẹp bỏ và ngoài ra còn vô số những hành vi đàn áp bạo lực khác.

    Đại tá Gaddafi thử nghiệm với người dân các lý thuyết xã hội vào những năm 1980s
    Những việc này được theo sau là một thập kỷ cô lập của phương Tây sau khi vụ đánh bom Lockerbie.
    Đối với người dân Libya chỉ trích Đại tá Gaddafi, tội ác lớn nhất của ông có thể là việc đã chiếm dụng và phung phí tiền của vào các chuyến đi nước ngoài và chuyện tham nhũng.
    Với dân số chỉ có 6 triệu người và các khoản thu nhập từ dầu lửa hàng năm tới 32 tỷ đô la Mỹ trong năm 2010, tiềm năng của Libya là rất lớn. Tuy nhiên hầu hết người dân Lybia không cảm thấy sự giàu có của đất nước mình và điều kiện sống có thể khiến gợi nhớ tới các nước nghèo hơn Libya rất nhiều.
    Tình trạng thiếu công ăn việc làm bên ngoài chính phủ có nghĩa là tỷ lệ thất nghiệp được ước tính là 30% hoặc nhiều hơn.
    Hình thức chủ nghĩa xã hội đặc biệt của Libya cung cấp miễn phí giáo dục, y tế và trợ cấp nhà ở và giao thông vận tả được bao cấp nhưng mức lương rất thấp và sự giàu có của nhà nước và lợi nhuận từ đầu tư nước ngoài chỉ đem lại lợi lộc cho một tầng lớp thượng lưu nhỏ.
    Năm 1999, nhà lãnh đạo Libya đã trở lại chính trường quốc tế sau thời gian bị cô lập gần như hoàn toàn sau khi ông chấp nhận trách nhiệm vụ đánh bom Lockerbie.
    Sau vụ tấn công 11 tháng Chín năm 2001, ông ký với chính phủ Mỹ cái gọi là "cuộc chiến chống khủng bố". Ngay sau khi Mỹ xâm chiếm Iraq năm 2003, Libya đã tuyên bố từ bỏ vũ khí hạt nhân và các chương trình vũ khí sinh học. Cả hai quyết định này bị những người chỉ trích Libya nhìn nhận một cách hoài nghi.
    Trong những năm cuối cùng dưới sự cai trị của ông, khi phát sinh câu hỏi người kế nhiệm ông, hai con trai ông dường như công khai cạnh tranh và làm hại lẫn nhau trong cuộc cạnh tranh này.
    Ảnh hưởng của Saif al-Islam, người con trai lớn vốn quan tâm đến các phương tiện truyền thông và các vấn đề nhân quyền, dường như suy yếu trước ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Mutassim, người có một vai trò đầy quyền lực trong lĩnh vực an ninh.
    Vào đầu năm 2011, được khuyến khích từ các nước láng giềng phía tây và phía đông, người dân Libya đã nổi dậy chống lại 40 năm cầm quyền tàn bạo của nhà lãnh đạo này.


    dậi tá là tên khủng bố mà các bác lại cho là anh hùng dân tộc. điên mịa nó rồi, nếu mà là anh hùng thì phải chiến đấu đến giọt máu cuối cùng kể cả bị bắn chết đây lại chui ở ống cống cầu xin quân nổi dậy
  6. saomakhothe

    saomakhothe Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    09/05/2007
    Đã được thích:
    0
    Vậy các chiến binh nổi dậy giết Gadafi dã man thế thì ai sẽ tin họ sẽ làm theo công lý, hay họ cũng chỉ là Gaddafi tiếp theo. Nếu muốn dân chủ và thượng tôn luật pháp thì không thể sử dụng các biện pháp rừng rú để trả thù.
    Cambodia với nạn diệt chủng dân chúng cũng muốn giết bọn Polpot lắm chứ, nhưng như thế có làm cho xã hội sau này tốt hơn không. Câu trả lời là không, mà phải đưa chúng ra vành móng ngựa để xét xử, để thấy luật pháp phải được đặt lên trên hết. Dù là đưa bè lũ Polpot ra xét xử là quá sung sướng cho chúng nó. Chúng đáng bị nhốt lại mỗi ngày bổ cho vài nhát cuốc đến khi nào chết thì thôi như chúng đã từng làm, hoặc dùng là thốt nốt cắt cổ.
  7. khachsan6868

    khachsan6868 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    19/06/2010
    Đã được thích:
    81
    Gadafy đã làm vượt quá sức của mình, một đất nươc với 6.7 triệu dân, tuy nhiên đại tá muốn nó đóng vai trò quá lớn trên chính trường quốc tế. ngài đại ta đã từ suy nghĩ ra một Pan-Arab, một United Africa....và hơn nữa, ngài đã sai lầm nghiêm trọng trong vụ Lockerbie, giọt nước làm tràn ly, Mỹ và liên quan chỉ xuống nước cho ngài dền bù chứ o bỏ qua vụ đấy.
  8. Mai_Yeu_16_2

    Mai_Yeu_16_2 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    15/07/2011
    Đã được thích:
    0
    ui, thế thì câu nhanh đc lắm nhỉ;));)) nhưng 1 mìh ngồi nhậu thì cũng pùn chít[-([-(
  9. tigerstock6868

    tigerstock6868 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    14/06/2011
    Đã được thích:
    1
  10. khachsan6868

    khachsan6868 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    19/06/2010
    Đã được thích:
    81
    Mình o tán thành việc giết chết ông ta quá dã man như vậy. Tuy nhiên, tại sao quân NTC lại hành động quá dã man? Cái đó có luật nhân quả o hả bạn ? Khi ông ta ra lệnh giết thường dân vô tội, o một tất sắt trên tay, có nghĩa ông ta đã một phần tự kết án tử của mình, bạn biết vì sao o? Vì gia đình của những người bị hại sẽ o bao giờ đề cho ông ta yên thân, đặc biệt là xã hội arab nơi mà tôn giao đã dạy (kinh cựu ước) máu trả bằng máu, còn ở phương đông chúng ta, môt xã hội vị tha hơn, nên Polpot o bị trả thù như thế.

Chia sẻ trang này